1583469025
RADIO NHÂN DÂN

Advertise on podcast: RADIO NHÂN DÂN

Rating
★★★★★
5
from
1 reviews
This podcast has
94 episodes
Language
Vietnamese
Explicit
No
Date created
2021/08/29
Latest episode
2026/02/06
Average duration
25 min.
Release period
4 days

Description

Báo Nhân Dân, Cơ quan Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam, Tiếng nói của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, ra số đầu ngày 11-3-1951 tại Chiến khu Việt Bắc trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Unlock RADIO NHÂN DÂN podcast Email contact info,
Listeners & Audience details

Email contact information

Direct podcast contact details

Listeners

Audience numbers & engagement insights

Audience details

Podcast Insights

Podcast episodes

Check latest episodes from RADIO NHÂN DÂN podcast


Truyện ngắn: Mặc hoạ bóng hình
2026/02/06
Tôi cũng không kể với mẹ, thời khắc khi ngồi đợi AI phục dựng hình ảnh ông ngoại, là trong tôi hiện lên những hình ảnh từ trong tiềm thức dạt dào, đầy tràn. Dường như ông tôi đã đưa những ảnh hình làn hương xưa cũ ấy ùa về. Tác giả: Vũ Mai Phong Giọng đọc: Thành Tuấn Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 18p49g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Giò lan Pí Bửa
2026/02/02
Quẩn quanh cũng cạn một năm. Giữa trưa cuối năm, nắng đang hườm hườm mà gió bấc bỗng ràn rạt tràn qua dãy núi Hang Nhên vào bản khiến không khí đột ngột trở rét. Rét ram ráp như cỏ lau chà xát trên da thịt. Em ngồi bên hiên, đều tay sàng sảy mớ nếp nương mới giã. Những hạt gạo bắt nắng no tròn, nằm ngoan trong chiếc rá ám nâu bồ hóng, ngời lên sắc trắng ngọc ngà. Bầy chim nộc thua đậu trên chiếc sào phơi áo cóm dạn dĩ sà xuống, tranh nhau nhặt nhạnh những tấm vụn rơi vãi quanh nia. Tác giả: Phan Đức Lộc Giọng đọc: Ánh Nguyệt Lời bình: Nhà văn Phong Điệp Minh họa: Họa sĩ Đào Quốc Huy Thời lượng: 32p31g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Tâm bão
2026/01/30
Tiếng báo hiệu thảng thốt vang lên từ chiếc rađiô đặt trong tịnh thất của ngôi chùa nhỏ. Lúc ấy mới sáu giờ, trời chưa sáng hẳn. Sư thầy vừa tụng xong hồi kinh đầu ngày, đang vặn nhỏ lại mấy cây đèn dầu trên bàn thờ, nhỏ đến mức mỗi chúp lửa chỉ còn bằng hạt đậu xanh. Điệu Sanh biết thầy có thói quen nghe đài buổi sớm nên ngay sau khi dứt chuông vãn hồi, điệu đã rời chánh điện, lui vào tịnh thất bật đài lên. Và tin bão đến. Tác giả: Hoàng Công Danh Giọng đọc: Xuân Khoa Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam Minh họa: Họa sĩ Vũ Xuân Hoàn Thời lượng: 25p28g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Thầu đâu ngược gió
2026/01/26
Chiếc ghe hoa rước mợ về cặp bến sông, neo đậu lại gốc thầu đâu đang xòe những chùm bông chào đón nàng dâu mới. Rồi cũng gốc thầu đâu với tán lá lúc nào cũng chồm ra giữa dòng, ngược nắng ngược gió – thả một trận mưa bông rụng tím sông trong một chiều đầy gió. Bữa đó, mợ đi là đi biệt, hút mấy mùa bông tím mà Xoan không thấy mợ về. Tác giả: Trần Huyền Trang Giọng đọc: Vân An Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy Minh họa: Họa sĩ Hiển Trí Thời lượng: 16p38g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Chợ tạm
2026/01/23
Bán hàng, phải hôm ế ẩm thì buồn thiu thắt. Nhất là giờ trưa đã điểm mà hàng hóa còn cả đống ngồn ngộn ra thế này. Thịt thà, rau củ. Toàn những hàng tươi sống. Lão Di đứng ngồi không yên. Đôi mắt già nua nhăn nheo không ngừng ngóng ra đường, trong lúc phe phẩy đuổi lũ ruồi nhặng nhăm nhe chỉ chực bu vào những miếng thịt lợn đã bợt bạt hẳn cái màu đỏ tươi bắt mắt. Chợ đã vắng. Thi thoảng mới lèo tèo một vài khách tạt ngang qua mua vội mớ rau, miếng thịt, hộp cơm rồi lại mau mau chóng chóng đi nhanh về kẻo nắng. Tác giả: Nhung Phạm Giọng đọc: Thành Tuấn Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 25p02g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Tre rừng về phố
2026/01/16
Xưa cha ông có dạy làm nông nghiệp là đánh bạc với ông trời mà phần thua luôn về phía ông nông dân. Hết cày đến cấy, lúa vừa thòi đòng một cây bão đi qua là sạch bách. Để chống lại điều đó ta vét đất ra nước thay trời làm mưa bằng cách đào hồ thủy lợi. Năm ba vụ xem thử trời thua ông nông dân không cho biết? Và ta thắng, lúa xuất khẩu luôn chứ ăn thì miễn bàn. Con tôm cũng vậy. Muốn có nước sạch phải đào đìa để chứa. Nước dưới suối bơm lên phải có hàng chục thứ hóa chất để khử trùng. Khử xong lại cho nước chạy qua đìa, phơi nắng dăm ba bữa, rồi mới được thả cọng cỏ chỉ có chân có râu, tục gọi tôm xuống để nuôi. Ca dao có câu “nuôi con mới biết công lao mẹ thầy” nhưng nuôi tôm thì một mẹ một cha không ổn đâu, phải có thầy có thợ và dăm bảy em công nhân chăm sóc. Tác giả: Nguyễn Trí Giọng đọc: Xuân Khoa Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 22p43g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Cố định một đám mây
2026/01/12
Đêm đã no căng đến phía bên kia trảng cát. Đi sau Ái, Biền không còn thấy rõ vùng gáy cô bạn với mớ tóc con dã dượi và nốt ruồi son mọc ngay đầu hõm lưng. Ái cũng như những cây xương khô đã ẩn mình hoàn hảo vào đêm tối, đến nỗi khó phân biệt. Không nhờ mùi mồ hôi Ái đậm nhạt theo gió, Biền nghĩ cô đi lạc rồi. Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư Giọng đọc: Vân An Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 18p09g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Giò lan phi điệp
2026/01/09
Tôi trèo đến chỗ Quốc thì nó đã quấn xong sợi thừng mấy vòng ngang hông, một đầu thừng được buộc thắt nút vào chạc cây. Quốc đưa cho tôi cái ba lô của nó. Vẫn lầm lì, nó bắt đầu trèo ra. Nói đúng hơn là Quốc trườn ra. Nó nằm sấp, ép sát mình bên trên cành cây, hai tay và hai chân ôm vòng xuống quanh thân gỗ và nhích dần về phía khóm lan. Khác với vẻ cục mịch thường ngày, lúc này Quốc di chuyển hết sức nhẹ nhàng. Mỗi cử động của Quốc là sự kết hợp tài tình giữa tính toán khôn ngoan về trọng lực và thăng bằng cùng sự uyển chuyển của những nghệ sỹ nhào lộn. Tôi chẳng biết làm gì hơn là dõi theo bạn. Quốc đã tiến sát khóm lan. Nó vươn cả hai tay ra, một tay thận trọng đỡ lấy cái bọng được kết bằng cơ man những sợi rễ trắng đục nhỏ xíu, tay kia gỡ những chân rễ bám vào cây chủ. Mất một lúc rất lâu trước khi Quốc bứng được khóm lan ra khỏi cành cây. Cầm khóm lan trong một tay, Quốc bắt đầu trườn lùi trở lại. Khi đã rất gần, Quốc chìa khóm lan cho tôi trước rồi trèo xuống. Đến tận lúc ấy, tôi mới nhận ra lưng áo mình đầm đìa mồ hôi. Tác giả: Bùi Quang Thắng Giọng đọc: Thành Tuấn Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 21p36g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Khuy áo đỏ
2026/01/05
Quanh năm suốt tháng nó ở trần mặc cái quần bò ngố đến đầu gối có cái thắt lưng da sờn bạc, dù nó cũng có một hai cái áo che lưng. Đôi mắt màu nâu và nhìn ai cũng như nhìn tận tim gan người ta của Khấu làm Mắn thấy mình luôn bị động. Cái miệng hay nói những lời bóng gió của Khấu làm Mắn sợ. Nhưng nếu có thứ gì đó khiến Mắn mất ngủ thì đó là tiếng mưa đêm và tảng ngực trần của Khấu. Khuôn ngực ấy ám ảnh Mắn đến nỗi Mắn tự tay cắt may cho nó một cái áo chàm, bảo nó mặc vào, nhưng nó không mặc, cuộn lại thả vào ba lô. Mắn nghĩ, hay tại nó không thích những cái khuy áo tết bằng len đỏ? Tại hôm ấy hết len tối màu. Áo may ở lán giữa rừng sâu chứ có phải ở nhà đâu mà. Có thể nó nghĩ Mắn thương nó rét mướt. Nhưng thật ra, Mắn không muốn để bất cứ đứa đàn bà con gái nào nhìn thấy tảng ngực trần của nó. Tác giả: Tống Ngọc Hân Giọng đọc: Ánh Nguyệt Lời bình: Nhà văn Phong Điệp Minh họa: Họa sĩ Hoàng A Sáng Thời lượng: 34p59g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Ngọt như gió Tết
2026/01/02
Gà còn chưa kịp gáy, ngoại đã trở mình, úng mớ trấu nấu bếp, bắc ấm nước nóng pha miếng trà, rồi tư lự nhìn con nước dập dình ươm nắng liêu xiêu chớm ửng của buổi bình minh trên con sông Cố Giang. Đợi đâu chừng mấy tiếng xuồng đuôi tôm chạy lạch bạch ngang nhà là y như rằng xách cái giỏ, đội nón lá, mặc thêm cái áo bà ba màu nâu sẫm vào rồi lội ra chợ. Chợ sớm đãi bôi tiếng mua bán, nhưng lại ra rả tiếng thăm hỏi nhau, nhiều câu chuyện xóm giềng cũng từ đó mà lan ra, mà thành nhiều cái hít hà, xa xót, hay mừng thương rưng rức. Tác giả: Tống Phước Bảo Giọng đọc: Xuân Khoa Lời bình: Nhà văn Phong Điệp Minh họa: Họa sĩ Bá Siếu Thời lượng: 27p47g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Bụi đời lấp lánh
2025/12/29
Đêm kéo đến trong vài phút. Bản nhạc vang lên chầm chậm, khác với trăm thứ âm thanh đang thi nhau hét lên phía ngoài cửa kính. Bụi không bay vào, bám rịt. Những giọt nước hắt lên ấy làm mọi thứ trở nên nhòa khoẹt, nham nhở. Cào tay lên mái tóc khô cứng, thấy bụi bay lất phất. Dưới nền nhà, thay bằng thảm là bụi. Bụi lợt lờ, lấp lánh giữa những tia nắng hắt vào từ khe cửa gỗ ọp ẹp. Mắt hoa đi. Không phải vì đói. Ngày nghỉ nhích từng giờ mệt mỏi. Tôi bật tung cánh cửa sổ phía sau cố tìm chút không khí len lỏi qua khe hở của dãy nhà trọ với một bức tường gạch đỏ đã phủ màu rêu mốc thếch. Tác giả: Dương Giao Linh Giọng đọc: Thành Tuấn Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt Minh họa: Họa sĩ Nguyễn Trần Cường Thời lượng: 23p57g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Chồng cũ
2025/12/26
Dù đang giận nhau, dù biết chồng có bồ, dù trong lòng đầy buồn tủi hay trách giận thì cũng phải nén xả hết bằng một tiếng thở dài. Để lòng nguôi ngoai, để tâm hồn đủ bình lặng pha một cốc cà-phê cho chồng. Bởi Huy tinh ý lắm, chỉ cần nhấp một ngụm cà-phê cũng đủ biết được lòng Trầm. Mà Trầm thì đâu muốn phơi lòng mình như phơi áo. Ngay cả khi không thể ở cùng nhà hay nằm chung chăn gối thì người ta vẫn có thể tử tế với nhau đến tận cùng ý nghĩ. Nên trước giờ đèo nhau lên tòa làm thủ tục ly hôn, Trầm vẫn muốn được pha cà-phê cho anh. Một cốc cà-phê không vương hằn học, không đắng ngắt tủi hờn. Đặt cốc cà-phê trước mặt chồng, Trầm loáng thoáng nghĩ rằng đây là những giây phút cuối cùng còn được là vợ Huy. Được pha cà-phê cho anh và được ngồi đối diện với nhau bên chiếc bàn này. Lúc ấy Trầm không kịp nghĩ gì đến những ngày sau, khi đã gọi nhau là người cũ. Tấm áo cũ còn thuộc sở hữu của mình, còn có thể mang ra mặc lại. Chồng cũ hay vợ cũ thì không... Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang Giọng đọc: Ánh Nguyệt Lời bình: Nhà thơ Hữu Việt Minh họa: Họa sĩ Tuấn Anh Thời lượng: 16p28g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Giữ đất
2025/12/19
Ông giật mình quẳng chiêc điếu cày qua một bên, đội nón đi xuống ruộng nhà mình. Bao nhiêu cây mía cháy dở được gom lại, róc sạch, phơi thân mập mạp giữa nắng. Ông xa xót. Năm nay ông đầu tư mạnh vào phân bón từ đầu. So với các ruộng bên cạnh, ruộng ông thuộc hạng đẹp nhất nhì, cây to, đều. Mới ngày nào mấy bà hàng xóm còn xuýt xoa "mía nhà ông Sinh chắc năm nay trữ lượng cao lắm". Vậy mà...chỉ hai mươi phút nó đã ngùn ngụt theo bà hoả. Tác giả: Ngô Nữ Thùy Linh Giọng đọc: Xuân Khoa Lời bình: Nhà phê bình Nguyễn Hoài Nam Minh họa: Họa sĩ Minh Minh Thời lượng: 18p09g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Qua mùa đá vỡ
2025/12/15
Sênh trở về khi bóng đêm đặc quánh trên mái nhà. Mưa đã tạnh, hơi nước bốc lên thành những đụn mây trắng trên nền trời. Sênh định mở cổng bước vào nhà. Cánh cổng gỗ có then cài phía trong, chỉ cần đưa tay qua cái lỗ nhỏ, khẽ trượt then một cái là cánh cổng bằng gỗ lim sẽ bật ra. Tiếng nghiến của trụ cổng lâu ngày sẽ vang lên càn cạt như lưỡi cưa cùn kéo vào thân nghiến đá. Sênh thuộc lòng những âm thanh ấy từ bao giờ không hay. Ngày còn sống pa thường bảo, mày có là thằng giở giói, nát bét thì khi bước vào sau cánh cổng nhà cũng phải ngay ngắn cho ra hồn người. Nhưng giờ đây Sênh bỗng sợ tiếng kêu ấy. Sợ cánh cổng này mở ra, tiếng kêu ấy rít lên và thằng Phiêng chạy ra, nó sẽ nhảy tót lên lòng Sênh. Nó ôm lấy cổ Sênh mà cười và mừng vui như bao lần vẫn thế. Và còn Khơi sẽ đứng trước cửa bếp, nhìn xuống từng bước chân đi của Sênh bằng ánh mắt không buồn không vui. Ánh mắt Khơi trong, lặng đến khó đoán định. Ánh mắt ấy như giọt sương đọng đầu mũi lá cây Hóp một ngày chớm đông. Giờ đây Sênh sợ hãi ánh mắt ấy. Tác giả: Nguyễn Luân Giọng đọc: Thành Tuấn Lời bình: Nhà văn Đỗ Bích Thúy Minh họa: Họa sĩ Phạm Hà Hải Thời lượng: 33p37g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan
Truyện ngắn: Bóng người sau đuôi ngựa
2025/12/12
Buộc hàng cẩn thận, rồi Chua trèo lên ngồi sau Lầu. Nhà người ta thì vợ ngồi trước cho chồng ôm lấy từ phía sau. Nhà này thì Chua là cái đệm cho Lầu ngả vào mỗi khi mỏi lưng. Rồi lúc Lầu say quá không còn ngồi được phải vắt ngang lưng ngựa mà úp bụng nằm, lúc ấy Chua sẽ bám vào đuôi ngựa, cho ngựa đi thật thong dong, thật nhẹ nhàng. Nếu nằm trên lưng ngựa mà Lầu cũng không nằm được nữa thì Chua phải căng ô ngồi che đến khi nào Lầu tỉnh mới thôi. Chua buồn lắm, lòng Chua như một cái khe mà nước lạnh chẳng biết chảy về đâu. Rồi Chua lại nghĩ phải chăng vì Chua hay là vì ai mà Lầu sinh ra như thế? Lầu không còn là Lầu của những ngày trước nữa. Tác giả: Nguyễn Phú Giọng đọc: Ánh Nguyệt Lời bình: Nhà văn Phong Điệp Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm Thời lượng: 28p01g #rND #radionhandan #baonhandan #onhanghetruyen #truyenngan

Podcast reviews

Read RADIO NHÂN DÂN podcast reviews


5 out of 5
1 reviews

Podcast sponsorship advertising

Start advertising on RADIO NHÂN DÂN relevant audience podcasts


What do you want to promote?